Quẻ 27 — Sơn Lôi Di (山雷頤): Cái Miệng — Nơi Ra Vào Của Cả Lời Nói Lẫn Miếng Ăn
Quẻ 27 — Sơn Lôi Di (山雷頤): Cái Miệng — Nơi Ra Vào Của Cả Lời Nói Lẫn Miếng Ăn
![]()
Quẻ thứ hai mươi bảy trong 64 quẻ Chu Dịch. Cấn trên (Sơn), Chấn dưới (Lôi). Hình quẻ — hai hào Dương ở trên và dưới cùng, bốn hào Âm ở giữa — trông tựa như một cái miệng đang há ra, với hai hàm răng khép ở hai đầu. Di (頤) vốn nghĩa là cái cằm, cái hàm; nghĩa rộng là nuôi dưỡng. Tự Quái truyện nối từ quẻ trước: "Vật súc nhiên hậu khả dưỡng, cố thụ chi dĩ Di" (物畜然後可養,故受之以頤) — vật đã tích chứa đủ rồi mới có thể đem ra nuôi dưỡng, nên sau Đại Súc là đến Di.
Thoán Từ
頤:貞吉。觀頤,自求口實。 (Di: Trinh cát. Quán Di, tự cầu khẩu thực.) "Di: giữ chính bền thì tốt. Xem xét cách nuôi dưỡng, [và cả] cách tự mình tìm kiếm miếng ăn nuôi thân."
Thoán truyện mở rộng thành một trong những đoạn văn giàu tầm nhìn nhất về khái niệm "nuôi dưỡng":
觀頤,觀其所養也。自求口實,觀其自養也。天地養萬物,聖人養賢以及萬民,頤之時大矣哉。 (Quán Di, quán kỳ sở dưỡng dã. Tự cầu khẩu thực, quán kỳ tự dưỡng dã. Thiên địa dưỡng vạn vật, thánh nhân dưỡng hiền dĩ cập vạn dân, Di chi thời đại hĩ tai.) "Xem xét cách nuôi dưỡng, là xem đối tượng được nuôi dưỡng ấy là ai. Xem cách tự tìm miếng ăn, là xem cách người ta tự nuôi thân mình ra sao. Trời đất nuôi dưỡng muôn vật, bậc thánh nhân nuôi dưỡng người hiền tài để rồi ân trạch lan tỏa đến cả muôn dân — ý nghĩa của thời Di thật lớn lao thay!"
Đây là một hình dung rất đẹp về việc nuôi dưỡng như một vòng tròn lan tỏa dần ra: từ trời đất nuôi muôn vật, đến thánh nhân nuôi người hiền, rồi từ người hiền mà phúc lợi ấy mới chảy tràn đến toàn thể dân chúng — không phải một dòng chảy trực tiếp, mà đi qua từng lớp trung gian xứng đáng.
Đại Tượng
山下有雷,頤;君子以慎言語,節飲食。 (Sơn hạ hữu lôi, Di; quân tử dĩ thận ngôn ngữ, tiết ẩm thực.) "Dưới núi có sấm — đó là quẻ Di; người quân tử noi theo đó mà thận trọng lời ăn tiếng nói, tiết chế việc ăn uống."
Đây có lẽ là Đại Tượng dễ hiểu và gần gũi với đời sống hằng ngày nhất trong cả 64 quẻ: cùng đi qua một cái miệng, có hai thứ cần được tiết chế như nhau — lời nói đi ra, và miếng ăn đi vào. Nói năng bừa bãi có thể gây họa cho người khác và cho chính mình; ăn uống vô độ có thể gây hại cho chính thân thể. Cả hai đều xứng đáng được "nuôi dưỡng" — tức là chăm sóc, tiết chế — cẩn trọng như nhau.
Luận Giải
Di đặt câu hỏi nuôi dưỡng ở hai chiều cùng lúc: nuôi ai, và tự nuôi mình ra sao. Cách một người chọn nuôi dưỡng đối tượng nào — bản thân, gia đình, cấp dưới, hay rộng hơn là cộng đồng — tiết lộ rất nhiều về phẩm cách người ấy; và cách một người tự nuôi dưỡng chính mình — có tiết độ hay buông thả — cũng tiết lộ không kém. Đại Tượng thu gọn cả hai câu hỏi lớn ấy vào một hình ảnh rất cụ thể, dễ thực hành mỗi ngày: hãy bắt đầu từ chính cái miệng của mình — cẩn trọng điều nói ra, tiết chế điều đưa vào — vì đó chính là nơi khởi đầu gần gũi nhất của mọi sự nuôi dưỡng, trước khi có thể bàn đến việc nuôi dưỡng người khác hay để ân trạch lan tỏa xa hơn.
Tài Liệu Tham Khảo
- Chu Dịch (周易) — quẻ Di (頤), Thoán từ, Thoán truyện, Đại Tượng.
- Tự Quái truyện (序卦傳), Tạp Quái truyện (雜卦傳).
English
